Khoảng Không Và Tôi
Welcome to Khoảng Không Và Tôi !

Nếu chưa REGISTER, xin mời làm ngay bây giờ.
Sau khi LOGIN, qúi vị có thể Ðăng, Trả lời, Sửa chữa ...(POST-REPLY-EDIT).
Sự tham gia, đóng góp, chia sẻ của qúi vị sẽ là những ích lợi, niềm vui, và ngày càng làm cho "Khoảng Không Và Tôi" trở nên phong phú.
Chân thành cảm ơn -Admin-

Một Mối Tình Internet

View previous topic View next topic Go down

Một Mối Tình Internet

Post by NhuNgoc on Mon Nov 23, 2009 10:52 am

Một Mối Tình Internet


Nói đến một chuyện tình, ai cũng phải trải qua những giai đoạn : biết - quen - hiểu nhau - yêu nhau. Nhưng chuyện tình của chúng tôi lại khác hoàn toàn. Chúng tôi đã yêu nhau say đắm ngay khi chúng tôi chưa biết khuôn mặt, chưa nghe giọng nói của nhau. Nghe thì có vẻ khó tin nhưng thực sự đó là sự thật các bạn ạ. Chúng tôi quen nhau trên mạng. Đến bây giờ thực sự tôi cũng không hiểu là tại sao chúng tôi lại có thể yêu được nhau nữa. Tôi hay hỏi anh rằng, tại sao trên thế giới này có bao nhiêu cô gái, tại sao ông trời không mang đến cho anh một cô gái khác mà lại là em, và tại sao người quan trọng nhất của đời em lại là anh mà không phải là một người con trai nào khác, trong khi chúng ta cách xa nhau hàng ngàn cây số như thế này. Đúng là ông trời đã mang chúng tôi lại với nhau, đã để cho chúng tôi thể hiện một điều rằng : Tình yêu không kể khoảng cách xa xôi. Cảm ơn số phận đã mang đến cho tôi niềm hạnh phúc tuyêt vời này.

Lần đầu tiên nói chuyện, tôi đã thực sự không hài lòng với cách nói chuyện của anh. Bực mình quá nên tôi không thèm nói chuyện với anh nữa. Lần thứ hai lên mạng, chẳng thấy mấy đứa bạn đâu hết, buồn, lại chỉ thấy cái nick của anh còn sáng, thế là không hiểu sao hai đứa lại nói chuyện với nhau. Đúng là anh không như tôi nghĩ. Anh có một điều gì đó rất gần gũi , rất gần gũi với tôi. Hôm đó ra về mà lòng tôi cảm thấy khác lạ vô cùng, có một cảm giác rất lạ lùng len lỏi trong tôi mà tôi không thể giải thích nổi nó là tình cảm gì nữa. Thế rồi mỗi buổi chiều, chúng tôi lại lên mạng gặp nhau, những lúc không gặp, thì thấy nhớ vô cùng. Anh là kĩ sư làm trong ngành dầu khí lên hay phải đi công tác trên biển, cứ đi biển 1 tháng mới được về nhà 2 tuần. Vì vậy khoảng thời gian anh đi biển là lúc tôi thấy nhớ anh quay quắt, nhớ lắm. Tôi đã quen với việc tâm sự với anh những điều không thể nói với bất kì ai, đã quen với việc nghe những lời khuyên bảo của anh. Vì vậy mà khi anh đi biển, tôi đã cảm thấy thật trống trải. Và tôi nhận ra rằng, tôi đã yêu anh.
Nhiều người đã nói, tình bạn trên mạng không bao giờ bền lâu huống chi tình yêu. Nhiều lúc tôi cũng cảm thấy băn khoăn nhiều về chuyện này, nhưng anh thường nói với tôi rằng, tất cả sẽ để thời gian trả lời, chỉ vậy thôi...

Và rồi một ngày, trên mạng, anh đã nói rằng, anh rất nhớ tôi, anh rất cần tôi, từ khi nói chuyện với tôi lần thứ 2 ấy, nhưng anh sợ anh nói ra sẽ làm tôi hiểu sai về anh. Tôi đã thực sự hạnh phúc. Chúng tôi đã yêu nhau mà chưa từng được gặp mặt nhau. Anh rất bận rộn, vì thế mà anh gọi điện cho tôi nhiều hơn thay vì cùng nhau lên mạng. Anh đã cho tôi hiểu được nhiều điều về cuộc sống này, về con đường mà tôi đang bước tới. Cả gia đình anh và bố mẹ tôi cũng đã biết rằng chúng tôi yêu nhau nhưng họ cũng chưa bao giờ được gặp mặt mà chỉ được nghe qua điện thoại, vì tôi là người Bắc, còn anh ở trong Nam.Rồi thời gian cứ trôi đi như vậy, đã 9 tháng trời từ khi yêu nhau, chúng tôi không được gặp nhau. Đã phải chịu bao nhiêu nỗi buồn cho sự xa cách, anh vẫn nói rằng : khổ trước thì sẽ sướng sau thôi. Tôi mong lắm cái ngày chúng tôi sẽ gặp nhau.

Và cuối cùng thì cái ngày hạnh phúc đó đã đến với tôi. Anh cố gắng và đã thu xếp được công việc để ra Bắc với tôi. Ngày đầu chúng tôi gặp nhau cũng là ngày tôi đưa anh về ra mắt gia đình. Khi gặp nhau, không hề có cảm giác lần đầu gặp gỡ mà cảm giác của chúng tôi lúc ấy là hai người yêu nhau mà phải xa nhau, đền lúc gặp lại, cảm xúc vừa vui vừa tủi thân vừa hạnh phúc , tôi đã khóc uớt hết vai áo anh, anh ôm tôi thật chặt trong lòng, lúc đó có lẽ tôi đã là người hạnh phúc nhất trên thế gian này. Anh điềm đạm, hiểu biết và quyết đoán. Cả nhà, ai cũng quý anh hết, tôi rất tự hào vì có anh .

Chúng tôi yêu nhau và tình yêu của chúng tôi là như vậy đó, tôi có cảm giác như đó là một câu chuyện cổ tích vậy. Đến giờ, chúng tôi đã là hai nửa không thể thiếu của nhau, tôi cần có anh và anh cũng cần tôi bên cạnh. Chúng tôi cũng đã tính chuyện cho tương lai hai đứa. Tôi thực sự hạnh phúc.

Vậy đó, đó là một câu chuyện thật của chính bản thân tôi, tôi muốn kể cho các bạn nghe. Và cái tên Khoảng cách dễ thương của tôi có được cũng vì như vậy.Tôi chỉ muốn nói với các bạn rằng, hãy trân trọng tình yêu mà mình đang có, và khoảng cách về địa lý trong tình yêu là một điều không ai muốn nhưng nếu bạn nghĩ rằng nó dễ thương thì đúng là khoảng cách dễ thương thật đó.

NhuNgoc

Posts : 252
Join date : 2009-08-11

Back to top Go down

View previous topic View next topic Back to top

- Similar topics

 
Permissions in this forum:
You cannot reply to topics in this forum